21/08/2015 290089_14072616430020503660

Bình Ba ngày trở về

 Bình Ba ngày trở về – Buồn buồn trong dạ

Bình Ba là một hòn đảo ngoài khơi nằm trong địa phận Vịnh Cam Ranh. Từ bến tàu cảng Ba Ngòi, Cam Ranh, bạn có thể đón tàu đi sang đảo với thời gian khoảng 1h30′. Hoang sơ và thanh bình, trước đây vốn được bảo vệ nghiêm ngặt bởi nằm trong địa phận “nóng”, Bình Ba mấy năm gần đây nổi lên như 1 địa điểm du lịch “phượt” (du lịch khám phá tự phát) và thu hút rất nhiều du khách cũng như “phượt tử”.  Song song với việc phát triển lượng khách đến thăm đảo là các dịch vụ nhanh chóng phát sinh ra theo để đáp ứng nhu cầu “ăn, chơi” của khách, Bình Ba nay trong sự cảm nhận của Tú Trung, thành viên của một nhóm các bạn lặn ở Sài Gòn vừa đi về và chia sẻ lại cảm nghĩ.

290089_14072616430020503660
Hai năm trước, mình với chị Tâm, Uyển, Định và vài người bạn nữa đi Bình Ba. Ngất ngây vì vẻ đẹp của nó. Nhất là bãi nhà Cũ thơ mộng như thiên đường. Nước trong vắt và hòn đảo nho nhỏ, bé con con nằm lọt thỏm giữa biển, cách bờ chỉ vài bước chân. Đúng là thiên đường có thật. Thiên đường cũng là lúc cả bọn phè phỡn ở bãi Nồm ăn hải sản nướng với đủ loại ốc và tôm. Ăn tôm hùm và tôm đỏ tới lặc lè, không đi nổi mới thôi. Ấy vậy mà…

Chỉ mới tuần trước đây, mình và nhóm phượt Lên Rừng Xuống Biển quay trở lại Bình Ba, và vô cùng thất vọng với một Bình Ba của hiện tại, một Bình Ba biến chất, thoái hóa và trong tương lai không xa sẽ chỉ là một hòn đảo toàn rác là rác.

Đầu tiên là một đoàn xe điện rầm rộ đưa đón khách du lịch tham quan quanh đảo, xịt khói và bóp còi tin tin. Sau đó là cơ man nào là nhà bè rủ nhau xếp lớp ở khu vực cầu Cảng, những chiếc lồng lưới để nuôi hải sản được xếp la liệt trên bờ. Cảnh thanh bình, thoáng đãng ngày nào giờ đã mất, biển xanh bao la như bị rạch ngang dọc, muốn có được một tấm ảnh đẹp mà không có bóng dáng của nhà bè cũng khó.

Bãi Nồm là địa điểm lặn đầu tiên. Cách đây 2 năm, đó là một bãi cát rộng, nhưng giờ đã mọc lên một quán cà phê ăn ra bãi cát. Bãi cát năm nào giờ bị teo lại một nửa. Cũng may là còn nhiều san hô, và cũng có cá. San hô mọc thành khu rừng dưới biển. Loáng thoáng những chiếc túi ni lông và lưới cá bị vướng vào san hô. Thú vui của mình khi đi lặn là ngắm cá, ngắm san hô, và cứu những chú san hô khỏi kẻ thù rác. Cứ cứu được một chú là thấy lâng lâng trong dạ rồi. Nhưng phải cay đắng thừa nhận là sức 1 người lặn dở ẹt như mình thì làm sao đọ lại bao nhiêu con người hằng ngày vô tư xả rác cơ chứ. Thôi kệ, làm được đến đâu thì làm.
Rồi ở đâu sinh ra dịch vụ lặn ngắm san hô 40k một người, và cấm những kẻ đi lặn dạo như bọn mình không được đi vào địa bàn mà họ tự mình đặt ra để thu tiền. Ngang nhiên và mặt dạn mày dày ghê gớm.

Tối đến, cả bãi Nồm sinh động hẳn lên vì các quán karaoke mở đại hội thi thố. Các giọng hát nửa mùa thay phiên nhau cất vang lời ca tiếng hát. Mãi đến tận nửa đêm mọi tiếng hát át tiếng bom mới chìm xuống, trả lại bầu trời đêm yên bình cho hòn đảo nhỏ bé.

Bãi Nhà Cũ, bãi tắm trong mộng của mình, giờ đây đã bị chặn lại bằng một thanh chắn lạnh lùng. Những ai muốn đi qua chỉ có thể canh chừng giờ các anh bộ đội đi ngủ hoặc đi đâu đấy để lén qua. Một cách khác là thuê thuyền gỗ, hoặc cano để sang bãi. Thuyền gỗ 1 chuyến chở khoảng 10 người là 1 triệu hai, và số lượng thuyền gỗ phải nói là nhiều đến đáng kinh ngạc. Bởi lẽ một cái bãi bé tí teo mà đã có đến khoảng 3 đến 4 chiếc thuyền trấn thủ ở đấy. Cano thì lượn qua lượn lại, lượn tới lượn lui, lượn xuôi lượn ngược, các anh điều khiển ca nô da đen bóng thì cứ tha hồ mà đánh võng biểu diễn cho nước tung trắng xóa. Oách ghê gớm. Chỉ khổ bọn em lặn ở dưới mà lo ngay ngáy, cứ sợ các anh lướt quá một phát thì biển đổi màu luôn.

Người ở đâu ra mà lắm thế! Du khách mặc áo phao màu cam sặc sỡ nhảy ùm ùm xuống nước, hăm hở, phấn khích khám phá thế giới đủ màu dưới nước. Mệt thì cứ thượng lên trên san hô mà đứng, quá tiện. Thuyền thì vứt neo ngay trên san hô, khi nào đi thì có nguyên tảng san hô đi theo hộ tống. Lưới cá dài 4, 5 mét trùm lên cả một mảng san hô, khi mở ra thì nó đã giết chết tảng san hô đó rồi. San hô ở đây đã có dấu hiệu chết, những mảng san hô xanh lục có chồi bị đạp chân lên, giờ đã bong lớp xanh, lộ ra lớp xương trắng ở trong, bị phủ rêu xám lên. San hô sừng gãy hàng loạt, nằm la liệt dưới đáy biển. Người ta đang xem nghĩa địa san hô thì đúng hơn.

busy_beach
Bãi biển đống đúc – Bãi Nhà Cũ
step_on_coral
Đạp lên san hô

San hô là cái giống lạ kỳ. Phải có điều kiện nhiệt độ, ánh sáng thích hợp thì nó mới phát triển được.  Với tốc độ 0.3 đến 2 cm một năm, phải mất đên 10.000 năm mới có được một bãi san hô kỳ vỹ cho con người thưởng lãm. Nhưng để giết chết chúng thì chỉ cần sờ mó chúng, chỉ cần vứt rác bừa bãi để chặn ánh sáng của chúng, chỉ cần âm thanh máy nổ ầm ĩ, hay những mỏ neo vô tình kéo lê dưới đáy biển là đủ rồi.

Việt Nam ta được ưu ái có đường bờ biển dài, và cũng không ít trong số đó có san hô đẹp, tạo điều kiện cho du lịch phát triển và đem lại cuộc sống dễ thở cho người dân. Nhưng buồn một nỗi là người dân chưa được giáo dục để biết rằng họ đang làm tổn hại, đang giết chết chính nguồn thu nhập của họ. Có khác gì đang cười toe toét và cầm súng tự bắn vào mình đâu cơ chứ.

Cảm xúc của mình khi chứng kiến cảnh tàn sát san hô thầm lặng đó là: vô cùng đau xót. Ở trên là bao nhiêu con người vô tư cười đùa, tắm táp, thưởng ngoạn, và giết chết chính cái đẹp mà họ đang có diễm phúc được ngắm thưởng. Họ đang cười đùa, mà phía dưới làn nước kia, những con san hô thầm lặng chỉ biết khóc than, mà đáng thương thay chúng có thét nên lời đâu cơ chứ.  Với tốc độ tàn phá kinh khủng thế này, chỉ cần nửa năm đến 1 năm là rặng san hô ở bãi nhà Cũ sẽ chỉ còn là những đống xương san hô trắng hếu.

Chuyển sang bãi Chướng, lại thêm chuyện chướng tai gai mắt. Một cô lớn tuổi lật đật chạy ra chỉ trỏ vào bọn mình. Khu này là địa bàn của cô, muốn cắm trại phải đóng 100 ngàn 1 lều, còn không thì cô không chịu trách nhiệm khi có chuyện xảy ra. Từ lúc nào mà bãi biển của Việt Nam bị người ta chia khu mà quản lý trơ tráo như vậy cơ chứ? Bình ba thân thiện ơi, còn đâu?

Vớt vát lại khi nhóm trekking xuống hòn Rùa, một khu vực hoang vu vì may mắn nằm ở góc khuất, ít người có thể đến được. Cũng có những chiếc thuyền và ca nô đến, nhưng số lượng không nhiều lắm. Lại may là san hô ở đây sâu hơn bãi nhà cũ nên du khách khó đứng lên chúng được.  San hô ở đây đa dạng, nhiều màu, trải dài như một khu rừng với nhiều vị khách trọ là đủ chủng loại cá. Bãi biển cát trắng, đối diện là dãy núi nhấp nhô màu xanh, bầu trời xanh ngăn ngắt, lác đác vài cụm mây trắng đủ hình thù.

Tóm lại, từ đáy lòng mình rất mong mỏi có một tổ chức sẽ đứng ra hành động để cứu san hô. Tuyên truyền, giáo dục người dân để họ biết cần phải bảo vệ chính môi trường của họ để họ cộng sinh với san hô. Du khách cũng cần phải thông thái, có kiến thức cơ bản về hệ sinh thái quanh mình, để cùng chung tay bảo vệ cảnh quan cho thế hệ con cháu của họ. Đừng để những đứa trẻ vài năm sau thôi có muốn ngắm san hô cũng phải đón máy bay sang Thái Lan hoặc Philippin để ngắm. Khổ lắm!

———————-

Bạn có cảm nghĩ tương tự? Bạn đã đi du lịch ở đâu và có cảnh bức xúc tương tự? Hãy chia sẽ cảm nhận của bạn với bọn mình tại đây, trên facebook, hoặc email contact@vietdivers.org. Mọi đóng góp của các bạn sẽ giúp bọn mình kêu gọi ý thức bảo tồn du lịch và bảo vệ môi trưởng biển tốt hơn.

Viet Divers.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *